Hiển thị các bài đăng có nhãn bìnhluận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bìnhluận. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Trung Quốc Sẽ Tấn Công VN! Chúng Ta Làm Gì?

Biến Cố  Quốc Tế Liên Quan Đến Vận Mạng Việt Nam

tiềm thủy đỉnh Bắc Hàn bắn hạ tàu chiến Nam Hàn

Tình hình tranh chấp quốc tế đang rất bấp bênh và có  nguy cơ bùng bổ chiến sự lớn. Các điểm nóng thời sự như (1) Chiến tranh bán đảo Đại Hàn qua việc tiềm thủy đỉnh Bắc Hàn bắn hạ tàu chiến Nam Hàn. (2) Do Thái tuyên bố sẽ đơn phương hủy diệt các trung tâm nguyên tử Iran nếu tình hình ngày càng nguy hiểm cho Do Thái. (3) Xung đột Do Thái – Palestine đang ngày càng nóng lên qua việc Biên Phòng Do Thái chận bắt tàu tiếp tế cho Gaza…

Trong lúc  đó, các biến cố chính trị giữa Việt Nam và  Trung Quốc những lúc gần đây cho chúng ta thấy rõ  tình hình cũng đang ngày càng căng thẳng. Diễn tiến các tranh chấp và mâu thuẫn giữa hai nước trong vài tuần lễ gần đây cùng một chuỗi sự kiện cho ta biết rằng một cuộc đối đầu trong thời gian gần giữa Việt Nam – Trung Quốc sẽ khó tránh khỏi, theo sau các biến cố quốc tế.

Sau ngày 15 tháng 5 năm 2010, tức là ngày Trung Quốc cấm đánh bắt cá trong khu vực Biển Đông, báo chí và truyền thông Trung Quốc nhao nhao lên án Việt Nam xâm phạm chủ quyền Trung Quốc và kêu gọi một cuộc trừng phạt đích đáng. Ai chủ trương? Chắc chắn không phải dân thường Trung Quốc rồi!

Về phía Việt Nam, các ngư dân vẫn tiếp tục ra khơi và đi thành đoàn để bảo vệ lẫn nhau theo sự khuyến khích của chính quyền địa phương…Mới vài ngày gần đây, lực lượng biên phòng Việt Nam bắt giữ một tàu đánh cá Trung Quốc vào sâu trong hải phận Việt Nam. Dù Việt Nam đã vội vã thả 30 thuỷ thủ Trung Quốc nhưng đây là dấu hiệu cho thấy Việt Nam bắt đầu có phản ứng. Cùng lúc ấy một trung tướng Hải Quân CS Việt Nam tuyên bố sẽ bảo vệ ngư dân Việt Nam hành nghề trong lãnh hải.

Sự việc không dừng lại ở đó. Cách đây vài ngày, rất nhiều trang Webs chính thức của đảng và chính quyền CSVN, trong đó có trang báo điện tử “Nhân Dân”, cơ quan ngôn luận của đảng CSVN bị Trung Quốc phong tỏa bằng cách thả virus phá hoại, theo sự điều tra và báo cáo của mạng toàn cầu Google.

Một loạt các diễn biến đó có  nghĩa gì?

Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Tô Huy Rứa, Nguyễn Chí Vịnh

Tại sao CS Việt Nam không tiếp tục cúi đầu nhường nhịn dù đa số uỷ viên trong Bộ Chính Trị CSVN qua Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, Tô Huy Rứa, Nguyễn Chí Vịnh v..v…chủ trương thần phục để ổn định? Đây là một chuỗi diễn tiến mà tập đoàn phản quốc khó thể kềm chế mãi được:

1. Chính quyền  địa phương thường xuyên kêu gọi Trung Ương có biện pháp bảo vệ ngư dân của mình nhưng không được  đáp ứng.

2. Các quân binh chủng CSVN nhất là binh chủng Hải Quân rất bất bình trước những chỉ thị nhu nhược và đớn hèn khi được lệnh Hải Quân tránh chạm trán và không can thiệp giải cứu ngư dân dù Trung Quốc đang chận bắt và giết chóc dân lành trước mắt “lực lượng biên phòng”.

3. Một số  không nhỏ Uỷ Viên Trung Ương có cái nhìn không “nhất quán” với Bộ Chính Trị về  vấn đề Trung Quốc nên thường khi có cảnh “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”.

Tại sao Trung Quốc chọn thời điểm này  để tạo một chiến tranh giới hạn với Việt Nam?

Bài học  ở Georgia khi Nga Sô xua quân khống chế chính quyền Georgia và tạo các khu tự trị thân Nga dứt khoát sẽ là nguồn cảm hứng chiến lược của Bắc Kinh. Chẳng hạn quân đội Nga tấn công Georgia đúng ngày 08-08-2008 khi các nguyên thủ quốc gia đang tham dự Thế Vận Hội Bắc Kinh và cả thế giới đang hướng về Thế Vận Hội “vĩ đại” đó.

Khi phát  động chiến tranh khu vực giới hạn với Việt Nam, Bắc Kinh phải dựa vào một biến cố quốc tế để sự tiếp ứng và lên tiếng phản đối của thế giới bị giới hạn. Thật nhanh chóng trước khi quốc tế và Hoa Kỳ can thiệp, Bắc Kinh sẽ dứt điểm, tê liệt hóa toàn bộ truyền thông và đầu nảo chỉ huy quân sự của CSVN. Những vùng tự trị sẽ được thành lập. Một chính quyền bù nhìn hoàn toàn thân Trung Quốc sẽ trình diện. Từ đây vĩnh viễn sức đề kháng của dân tộc Việt Nam sẽ bị triệt tiêu…

Chiến tranh biên giới Việt-Trung năm 1979

CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ KHI CHIẾN TRANH VIỆT-TRUNG BÙNG NỔ

o0o

XUNG ĐỘT TRONG BANG GIAO VIỆT-TRUNG HIỆN NAY

Láng Giềng Hữu Nghị, Hợp Tác Toàn Diện, Ổn Định Lâu Dài, Hướng Đến Tương Lai

Trong bang giao giữa Việt Nam và Trung Quốc, mặc dù hai chính quyền luôn đề cao 16 Chữ Vàng: “Láng Giềng Hữu Nghị, Hợp Tác Toàn Diện, Ổn Định Lâu Dài, Hướng Đến Tương Lai” và 4 Tốt: “Bạn Bè Tốt, Láng Giềng Tốt, Đồng Chí Tốt, Đối Tác Tốt”. Nhưng đây quả thực là “đồng sàng dị mộng”. Trung Quốc đang ôm ấp một giấc mộng đẹp: Giấc mộng Đại Hán.

Trong giấc mộng này, các dân tộc Mãn, Mông, Hồi, Tạng sẽ đời đời lệ thuộc Trung Quốc và sẽ bị Hán hoá trong vòng vài thế hệ. Các dân tộc khác chung quanh Đại Hán, mà quan trọng và gần gũi nhất là Việt Nam, sẽ trở thành Phiên Thuộc. Việt Nam và các quốc gia khác ở Đông Nam Á-Châu và Nam Á-Châu sẽ là phên dậu, thành lũy bảo vệ Trung Nguyên.

Trong khi đó giấc mộng của CSVN là gì? CSVN mộng một sự ổn định lâu bền, duy trì quyền lực độc tôn của Đảng CS. Vơ vét làm giàu cho bản thân và gia đình. Kéo dài sự cai trị của chế độ càng lâu càng tốt. Sự nhu nhược và thụ động thờ ơ với thời cuộc của người dân trong nước cũng là niềm mong mõi của chính quyền CSVN… Mộng đẹp của Trung Quốc và của đảng cầm quyền Việt Nam cũng chính là cơn ác mộng hãi hùng của dân tộc Việt Nam!

Vì Trung Quốc và CSVN theo đuổi hai giấc mộng cho hai quyền lợi khác nhau nên không tránh khỏi xung đột. Trung Quốc muốn Việt Nam phải hoàn toàn lệ thuộc từ kinh tế, chính trị đến an ninh khu vực nên áp lực CSVN về mọi mặt. Trước những chuyến công du quan trọng, các lãnh đạo CSVN thường khi phải đi chầu tại Bắc Kinh, báo cáo mục đích chuyến đi và đường lối của đảng CSVN. Xác định mối tương quan trung thành và hữu nghị với đảng CS Trung Quốc.

Để lấy lòng Trung Quốc và để tạo “ổn định chính trị”, những ai lên tiếng phản đối Trung Quốc từ vấn đề lãnh thổ đến lãnh hải, từ Bauxite Cao Nguyên đến an ninh nội địa… đều bị đàn áp bắt bớ và  đem ra toà xét xử với những bản án tiền chế nặng nề như từ trước đến nay mọi người đều rõ. Nhưng càng ngày Trung Quốc càng tỏ ra lấn lướt và bộc lộ dã tâm khống chế toàn diện. Tham vọng quá đáng và thái độ khinh miệt của Trung Quốc đối với Việt Nam làm CSVN ngày càng lộ vẽ bất mãn.

Bạn Bè Tốt, Láng Giềng Tốt, Đồng Chí Tốt, Đối Tác Tốt

Mặc dù  phải chìu lòng Trung Quốc về mọi phương diện nhưng gần đây, CSVN bắt đầu lên tiếng phản đối. CSVN đã “dám” xác nhận Hoàng Sa là của Việt Nam qua việc thành lập “Ủy Ban Nhân Dân huyện đảo Hoàng Sa” (trước đây thủ tướng CSVN Phạm Văn Đồng xác nhận Hoàng Sa thuộc về Trung Quốc). CSVN đã “dám” phản đối Trung Quốc tập trận tại Biển Đông, đã “dám” than phiền việc Trung Quốc cướp bóc và đánh đập ngư dân Việt Nam… Gần đây CSVN đã thành lập “Lực Lượng Dân Quân Bảo Vệ Biển”, CSVN ký kết mua tàu ngầm tối tân của Nga Sô trị gía nhiều tỷ đô la. Các tàu chiến Hoa Kỳ viếng thăm VN và gặp gở cấp cao về Quốc Phòng…

Tại sao CSVN “can đảm” quá vậy? Lòng yêu nước trong những người Cộng Sản vượt thắng lòng ích kỷ chỉ  biết bảo vệ chế độ và lòng tham vơ vét vô tận cho bản thân và gia đình? Hay là “Con giun xéo lắm cũng oằn”?…Hoàn toàn không phải!CSVN đủ kiến thức nhận định tình hình và đang lo sợ chế độ bị sụp đổ, CSVN biết lòng dân đang phẩn nộ và sẳn sàng đoàn kết đứng lên chống lại bao nỗi bất công đầy dẫy trong xã hội. CSVN thừa biết người dân nghĩ gì trước thái độ nhu nhược của đảng cầm quyền trước giặc Tàu Ô. Họ biết rõ lòng ái quốc luôn luôn tiềm tàng trong tâm khảm mọi người con dân nước Việt. Họ cũng biết rõ càng đàn áp, lòng yêu nước càng mạnh mẽ thêm lên. Đó là tất cả những lý do CSVN phải liều lĩnh can ngăn và phản đối Trung Quốc! CSVN đang đu dây giữa lòng yêu nước của toàn dân và mưu đồ bành trướng Đại Hán. CSVN đang nổ lực xoa dịu sự bực mình, khó chịu của người thầy và cũng là “đồng chí” đã ban tặng 16 chữ Vàng. Mâu thuẫn càng chồng chất, việc dạy cho Việt Nam một “Bài Học Thứ Nhì” càng khó tránh khỏi. Không khó tìm những website Trung Quốc có những bài tham luận chống Việt Nam nẩy lửa của những nhân vật chính trị và quân sự nổi tiếng của Trung Quốc. Những kế hoạch công khai hô hào tấn đánh Việt Nam!…

CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ MỘT KHI TRUNG QUỐC TẤN CÔNG VIỆT-NAM?

BẢO VỆ TỔ QUỐC CHỐNG CHỦ NGHĨA BÀNH TRƯỚNG CỦA “RỢ HÁN”

Đây là một câu hỏi khó cho người Việt Nam có lòng với quê hương từ quốc nội ra đến hải ngoại và cũng là câu hỏi khó cho các tổ chức đấu tranh. Mục tiêu của chúng ta là tranh đấu cho Tự Do và Dân Chủ cho toàn dân Việt. Đối tượng của chúng ta là đảng CSVN. Nhưng một khi Trung Quốc khơi mào chiến tranh và đảng CSVN kêu gọi mọi người dân Việt phải tham gia bảo vệ Tổ Quốc! Chúng ta sẽ làm thế nào?

Trong sự  tuyên truyền và chuẩn bị của CSVN, sẽ chỉ  có một lựa chọn duy nhất để bảo vệ Tổ  Quốc và chủ quyền là toàn dân đứng dưới sự lãnh đạo của đảng CSVN!!! Đây là  sự áp đặt và lợi dụng lòng ái quốc của toàn dân. CSVN rất tự tin là lòng dân nằm về phía họ. Thực tế sẽ hoàn toàn khác hẳn. CSVN rõ ràng không được lòng dân! Sau nhiều thập niên độc tài, đàn áp và triệt tiêu lòng ái quốc của người dân, CSVN rất khó huy động khi cấn đến. Sẽ không có sự đoàn kết dân tộc như đảng CSVN mong muốn mà khi ấy sẽ có ba khuynh hướng tiêu biểu từ quốc nội ra đến hải ngoại:

1. Khuynh Hướng Hưởng Ứng: Những người theo khuynh hướng này sẽ hưởng ứng lời kêu gọi của đảng CSVN cống hiến tài lực, vật lực và nhân lực, tích cực xông ra chiến trường bảo vệ Tổ Quốc. CSVN sẽ kích động lòng yêu nước của toàn dân bằng những bài học lịch sử chống ngoại xâm, bằng những bài ca hùng ca, bằng những bài viết kích động lòng người một lòng một dạ chống bọn Bành Trướng Bắc Kinh, chống bọn Trung Quốc Xâm Lược… Cả một bộ máy tuyên truyền trong tay đảng CSVN sẽ mở hết công suất ngày đêm kêu gọi tinh thần hy sinh của toàn dân đứng lên chống giặc ngoại xâm.

Hậu quả: Cho dù chính quyền CSVN bằng mọi tiềm năng dân tộc giữ gìn được nước nhưng quốc gia sẽ kiệt quệ trong một thời gian dài. Điều quan trọng và bất hạnh nhất cho dân tộc là đất nước vẫn tiếp tục nằm dưới ách độc tài toàn trị của đảng CSVN.

2. Khuynh Hướng Thụ Động: Tương tự năm 1979 khi Trung Quốc dạy cho Việt Nam bài học lần thứ nhất. Hầu hết những người Việt Nam theo khuynh hướng này đều chán ngán sự cai trị của đảng CSVN nên hoàn toàn thụ động, phó mặc cho “vận nước nổi trôi”. Họ không muốn Trung Quốc chiến thắng và áp đặt ách cai trị lên dân tộc Việt Nam bằng một chính quyền Việt Nam bù nhìn! Nhưng họ cũng không tha thiết mong mõi chính quyền do đảng CSVN lãnh đạo chiến thắng trong cuộc tương tranh giữa hai thể chế độc tài và tàn hại ngang nhau.

Hậu quả:  Đất nước có thể lọt vào tay Trung Quốc. Một chính quyền bù nhìn có thể được dựng lên. Chính quyền này sẽ là công cụ cho ngoại bang. Biên cương và mọi quyền lợi dân tộc sẽ lần hồi mai một.

3. Khuynh Hướng Dân Tộc: Đây sẽ là động cơ chính bảo vệ đất nước tránh họa ngoại xâm. Đây cũng là khuynh hướng chính đáng nhất có thể thay đổi chế độ Độc-Tài Đảng-Trị bằng chế độ Dân-Chủ Tự-Do. Những người theo khuynh hướng này sẽ kêu gọi quốc tế can thiệp bảo vệ sinh mạng người dân vô tội. Những tổ chức đấu tranh và nhân quyền trong và ngoài cộng đồng người Việt sẽ vận động chính phủ các quốc gia Dân-Chủ Tự-Do trên thế giới, áp lực Trung Quốc ngưng các cuộc tấn công quân sự và buộc chính quyền CS Việt Nam phải chấp nhận chính thể Đa-Nguyên. Đặt nền tảng quốc gia trên cơ chế Dân Chủ Pháp Trị và tổ chức bầu cử Quốc Hội Lập Hiến có quốc tế giám sát.

Trên thực tế, các quốc gia dân chủ trên thế giới không bao giờ tán đồng và hổ trợ các chính thể độc tài, độc đảng như chế độ CSVN, Bắc Hàn hoặc Cuba. Những hoạt động quốc tế trợ giúp dù có chỉ thuần là trợ giúp nhân đạo hay nhằm mục đích giúp đở các nước Cộng Sản độc tài còn sót lại trên thế giới phát triển. Có tiến bộ và phát triển hy vọng dân chủ sẽ được cải thiện hơn, đời sống người dân sẽ được ấm no hạnh phúc hơn…

Bỏ ra ngoài sự tuyên truyền một chiều của giới lãnh đạo CS, chẳng hạn như ”Việt Nam được kính nể  khắp năm Châu” v..v…không một quốc gia dân chủ nào trên thế giới thật lòng kính trọng một chính quyền độc tài không do dân bầu lên. Không một quốc gia nào thành tâm muốn giúp cho các chính quyền Cộng Sản tiếp tục cai trị đất nước một cách lạc hậu và vô trách nhiệm như ở Việt Nam hiện nay.

Một chính quyền của dân, do dân, vì dân phải được chính người dân tín nhiệm và trực tiếp bầu cử bằng chính lá phiếu của mình. Chính quyền đó mới được quốc tế thực lòng yểm trợ và kính nể.

Kết luận:

Áp dụng thành công Khuynh Hướng Dân Tộc sẽ là thành tựu to lớn nhất của dân tộc Việt Nam. Sau hàng trăm năm bị đô hộ, chiến tranh và Cộng Sản thuộc, mọi người sẽ góp phần xây dựng đất nước bằng sức cần lao và trí tuệ của mình. Để tránh bị ngoại xâm, Việt Nam phải là một quốc gia độc lập hùng cường, có một định chế Trung Lập Pháp Lý được quốc tế công nhận và cam kết bảo vệ. Nền hoà bình khi đó mới thực sự vững bền và trường cữu.

  • Quốc Phùng.

Thứ Tư, 17 tháng 3, 2010

Việt Nam và nhu cầu tự giải phóng -

http://vn.360plus.yahoo.com/bongmaivang2009/article?mid=817
Với bối cảnh Việt Nam hiện nay, công cuộc đấu tranh xây dựng một xã hội có dân chủ, tự do đúng nghĩa đang vượt xa khỏi yêu cầu thuần tuý của một sự vận động thay đổi quyền lực lãnh đạo quốc gia. Trong thực tế, nó đã trở thành tiến trình đấu tranh giải phóng để cứu lấy đất nước và nhân dân trước các hiểm hoạ mất chủ quyền, nhân quyền và công bằng xã hội.

Với nhu cầu to lớn đó, cuộc đấu tranh của người Việt Nam ở cả trong và ngoài nước KHÔNG thể quan niệm như là một cuộc đấu tranh tiệm tiến trường kỳ. Bởi lẽ, nhu cầu giải phóng Việt Nam khỏi chế độ độc tài toàn trị đã trở nên khẩn thiết hơn bao giờ hết. Nói khác hơn, đấu tranh chống độc tài, tham ô và bất công đã trở thành một nhu cầu cấp bách để cứu nguy nước Việt và người Việt.

Giải trừ độc tài là chuyển thể chế độ hiện nay thành một chính phủ dân chủ đa đảng để mọi thành phần xã hội đều có thể đóng góp vào sự nghiệp xây dựng đất nước, không phân biệt quá khứ hay chính kiến. Sự khác biệt lớn nhất giữa hai chính thể là chế độ CS hoàn toàn không chấp nhận sự tham gia quản lý và phụng sự đất nước của những cá nhân hoặc đoàn thể ngoài đảng; trong khi chính thể dân chủ sẵn sàng chấp nhận tất cả những tham dự đó, kể cả của đảng CSVN, nếu như tổ chức này không đi ngược lại luật pháp dân chủ.

Công cuộc chống tham ô, lãng phí, quan liêu hoàn toàn tuỳ thuộc vào tính hữu hiệu của bộ máy nhà nước. Do vậy, những vấn đề xã hội nhức nhối này sẽ không thể được hoá giải nếu như các cơ quan chức năng vẫn có điều kiện tiếp tục bao che, dung túng cho nhau. Có thể khẳng định rằng: Chỉ một nhà nước với chức năng tam quyền phân lập mới có thể kềm chế và kiểm soát lẫn nhau; hầu ngăn chận được một cách hữu hiệu các tệ trạng ăn cắp của công và ăn cướp của dân đang diễn ra.

Một khi đất nước có dân chủ thực sự, xã hội không còn bị nạn tham ô, lãng phí, quan liêu hoành hành thì sự công bằng xã hội mới có cơ được phục hồi. Chúng ta không mơ tưởng một chính quyền hoàn toàn trong sạch và một xã hội hoàn toàn công bằng, song chắc chắn là đất nước chỉ có thể trở nên hùng cường, người dân chỉ có thể được hạnh phúc nếu như dân chủ và công lý được thực thi đúng mức.

Chúng ta không khích động hận thù hay chủ trương khủng bố, bạo động, nhưng các thành phần dân tộc cần ý thức được nhu cầu đấu tranh quyết liệt để tự giải phóng đất nước khỏi hiểm hoạ bị xâm lấn chủ quyền bởi ngoại bang, và tình trạng bị vi phạm nhân quyền bởi đảng CSVN.

Dân chủ không thể có đúng nghĩa và trọn vẹn bởi một sự thay đổi quyền lực lãnh đạo quốc gia, song sự chuyển thể chế độ độc tài toàn trị thành một chính thể dân chủ đa đảng là yêu cầu tiên quyết cần phải có. Với tình trạng bi đát của đất nước hiện nay, những người có tâm huyết với đất nước không thể tự ru ngủ một cách chủ bại rằng con đường đấu tranh dân chủ là nỗ lực cần nhiều thập niên để hoàn thành. Trái lại, nó phải được thúc đẩy thực hiện một cách mạnh mẽ và nhanh chóng để đất nước còn có cơ hội và thời gian hồi phục. Mỗi ngày tháng trôi qua là thêm những hậu quả chồng chất cho dân tộc và đất nước, nên lập luận kêu gọi nhân dân chờ đợi một cuộc thay đổi mơ hồ ở vài ba thập niên nữa là một thái độ thiếu tích cực vô cùng tai hại.

Việt Nam cần một cuộc cách mạng xã hội để giải phóng đất nước khỏi hiểm hoạ bị xâm lấn chủ quyền. Người Việt Nam cần một cuộc cách mạng xã hội để tự giải phóng khỏi tình trạng bị xâm phạm nhân quyền. Công cuộc giải phóng đất nước và dân tộc không thể trông chờ, lệ thuộc vào bất cứ siêu cường nào. Nó đồng thời cũng không thể là một ván bài chính trị quốc tế mà Việt Nam phải tiếp tục đóng vai một con chốt.

Công cuộc dân chủ hoá đất nước chắn chắn còn nhiều khó khăn và phức tạp, song đó là tiến trình bắt buộc phải vượt qua.

Đã đến lúc người Việt Nam phải tự vùng dậy để giành lại quyền sống và sự sống của chính mình. Đã đến lúc người Việt Nam trong và ngoài nước phải cùng phát động một cuộc đấu tranh giải phóng thực sự đúng nghĩa, hơn là những lời tố Cộng suông, hay những bài bình luận thiếu tinh thần hành động.—

Lâm Thế Nguyên (ÐVDVN)

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Đối sách với Đại Hội thứ 11 của đảng Cộng sản Việt Nam

http://vn.360plus.yahoo.com/jw!uOuNGsqQHxnYiEiTtQBheVcbwQI-
Đối sách với Đại Hội thứ 11 của đảng Cộng sản Việt Nam


Đảng CSVN Giữ Điều 4 Để Bán Nước

Đại Hội thứ 11 của đảng cộng sản Việt Nam theo chương trình sẽ được triệu tập vào đầu năm 2011. Đảng cộng sản Việt Nam đang trong quá trình chuẩn bị nhân sự, và những cuộc tranh chấp giành chỗ đi dự đại hội, giành ghế trong Ban Chấp Hành Trung Ương đảng và trong Bộ Chính Trị bắt đầu.

Bên cạnh là màn sơn phết đảng đối với quần chúng. Ngày 12/3 đảng cho người tổ chức mời cô Ngô Vũ Bích Diễm đang tị nạn ở Hoa Kỳ về Huế nói chuyện về mối tình thi ca của cô với nhạc sĩ họ Trịnh (qua bài hát Diễm Xưa bất hủ) để tạo ra khuôn mặt đảng tình cảm. Ngày 15/3 đảng trả tự do cho linh mục Nguyễn Văn Lý vì lý do sức khoẻ trước khi mãn hạn để tạo bộ mặt đảng nhân đạo và khoan hồng. Và sẽ còn nhiều nhiều nữa, chẳng hạn như dấy động phong trào đảng viên đòi dân chủ để tạo khuôn mặt đảng dân chủ!

Và như một thông lệ, mỗi lần đại hội tới, các nhà đấu tranh dân chủ trong nước và hải ngoại – nhất là hải ngoại – đều lên tiếng hy vọng ảnh hưởng đến đường lối của đảng cộng sản Việt Nam theo một chiều hướng ích lợi cho quốc gia.

Nhìn lại 3 đại hội 8, 9, 10 của đảng cộng sản Việt Nam trong các năm 1996, 2001, 2006 chúng ta thấy hình như đảng cộng sản Việt Nam theo một bài bản không khác gì nhau.

Nội bộ, các tay then chốt trong bộ máy quyền hành sắp xếp nhân sự của Trung ương đảng và Bộ chính trị và các nhân vật chủ chốt như Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, Ban Bí thư, Chủ tịch Quân ủy, Bộ trưởng quốc phòng và Bộ trưởng bộ Công an. Và sau khi dàn nhân sự đã sắp xếp xong, nhóm có ưu thế đưa ra bản thảo Báo cáo Chính trị để đảng viên các cấp và nhân dân đóng góp ý kiến.

Nói là bản thảo, thật ra đây là đường lối đã được rà soát và đồng thuận của nhóm sẽ cầm quyền. Và nói là để đảng viên và nhân dân đóng góp chỉ là trò chơi dân chủ, nhằm ba mục tiêu:

(1) phỉnh gạt dư luận quốc tế
(2) lừa gạt người Việt hải ngoại
(3) thăm dò dư luận nội bộ đảng để gạt trước những thành phần không theo đường lối lãnh đạo từ trên xuống.

Với đại hội thứ 11, cái “bản cũ soạn lại” đã bắt đầu: Mở màn ngày 10 tháng Ba, ông Nguyễn Phú Trọng, Ủy viên Bộ chính trị huênh hoang nói chuyện về đại hội với tinh thần mới, làm ra vẻ như tập đoàn lãnh đạo đã có quyết tâm làm một cuộc cách mạng nội bộ. Tiếp theo sau, ông Nguyễn Anh Tuấn đại diện giới truyền thông tổ chức một cuộc nói chuyện trực tuyến để cho một số chuyên viên cò mồi nói về tính ưu việt của đại hội. Cả hai màn kịch nhỏ giáo đầu cho màn kịch lớn là Hội nghị Trung Ương thứ 12, Khóa 10 trong cuối tháng Ba, một Hội nghị trung ương bàn về Đại Hội.

Theo tiền lệ của các đại hội trước, chưa chắc gì Hội nghị Trung ương này chung quyết được hai vấn đề nhân sự và chính sách, nhưng sẽ là điểm khởi đầu cho một chiến dịch sơn phết đại hội của đảng, và bộ máy truyên truyền của đảng phát động phong trào hướng về đại hội từ trong nước cho đến ngoài nước .

Trong nước, nhân dân không hề quan tâm đến đại hội đảng vì họ quá quen thuộc với lề lối tuyên truyền “biết rồi khổ lắm nói mãi” của đảng .

Đảng viên cấp tỉnh ít lên tiếng vì họ hiểu luật chơi. Các đảng viên cao cấp thì tích cực vận động, đấm đá nhau nhưng mọi việc chỉ diễn ra trong hậu trường.

Lên tiếng công khai chỉ có một số đảng viên cao cấp đã nghỉ hưu lên tiếng về một số vấn đề trong bản dự thảo Báo cáo Chính trị. Các nhân vật này ở trong một tư thế không giành quyền hành được với ai và với quá trình đóng góp cho bộ máy kềm kẹp của Đảng họ không lo sợ cho an toàn cá nhân. Sự lên tiếng này nếu không giúp gì được cho đàn em thì cũng quét được một lớp sơn màu mè cho đảng.

Qua các đại hội trước đây chúng ta thấy tướng hồi hưu Võ Nguyên Giáp và cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt từng lên tiếng đôi lúc rất căng thẳng, nhưng hầu như không có một thay đổi – dù nhỏ – nào trong đường lối và nhân sự đã sắp xếp.

Riêng những nhà đấu tranh dân chủ trong nước, trong đó có nhiều thành phần cựu đảng viên ly khai, hiểu rõ màn kịch này nhưng họ có nhu cầu hiện diện và cảnh giác quần chúng nên họ tích cực lên tiếng đóng góp về nội dung Bản báo cáo chính trị, góp ý kiến về nhân sự, và nhất là ý kiến về các đối sách ngoại giao đối với các khối thế lực trên thế gới như với Hoa Kỳ, Trung Quốc, Cộng Đồng Âu Châu, và khối Asean… Nhưng những người đấu tranh trong nước không có ảo tưởng ảnh hưởng đến hay thay đổi được đường lối đã định.

Trong nước thì vậy. Ngoài nước, những nhà đấu tranh thuộc các tổ chức chính trị cũng tham gia phân tích, phê bình đường lối của đảng cộng sản Việt Nam qua Bản dự thảo báo cáo chính trị. Và một số chuyên viên theo dõi và tỉ mỉ phỏng đoán dàn nhân sự lãnh đạo tương lai, đặc biệt ai sẽ là Tổng bí thư đảng, ai sẽ được đảng chọn làm chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch quốc hội.

Kinh nghiệm cho thấy qua ba đại hội 8, 9 & 10 giấy mực hải ngoại dành cho các cuộc thảo luận, góp ý và phê bình tiền đại hội cũng cùng số phận như những tiếng nói trong nước, nghĩa là hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến đường lối đảng cộng sản đã tính toán.

Về nhân sự, trên thực tế dù ông A hay ông B làm Tổng bí thư cũng không có gì khác nhau chừng nào bản Hiến pháp vô hồn với điều 4 đặt đảng lên đầu của nhân dân và ngồi xổm trên lưng của quốc hội vẫn còn đó. Sau Nguyễn Văn Linh (đại hội 6, 1986) để thi hành chính sách đổi mới để sống còn, các tổng bí thư Lê Khả Phiêu, Đỗ Mười, Nông Đức Mạnh mỗi người một vẻ nhưng không ông nào mang đến một điều gì mới lạ cho đất nước.

Đã đến lúc chúng ta nên để dành năng lực cho một vấn đề then chốt hơn, là bản chất của chế độ.

Nếu bản chất là một chế độ độc đảng dựa vào Điều 4 Hiến pháp quy định bằng luật tối thượng rằng đảng cộng sản là đảng duy nhất nắm toàn bộ quyền hành chính trị thì những đóng góp ý kiến chỉ là màu mè tô điểm cho màn kịch đại hội đảng cần.

Cho nên lần đại hội thứ 11 này chúng ta không nên còng lưng nghiên cứu đường lối và phỏng đoán nhân sự. Bản dự thảo báo cáo chính trị chỉ là một điệp khúc nhạt nhẽo với nội dung tuyên truyền để quét thêm cho lớp sơn dân chủ vốn đã kệch cỡm và không đóng góp một cái gì thiết thực cho đất nước. Thái độ chỉnh đốn và thực tế nhất của chúng ta là quẳng bản Dự thảo Báo cáo Chính trị vào sọt rác, vì đó là chỗ xứng đáng nhất cho nó.

Một danh nhân nào đó có nói: “Nếu anh bị lừa bịp lần đầu là vì kẻ khác lưu manh. Nhưng nếu anh để bị phỉnh gạt lần thứ hai thì đó là vì anh khờ dại”. Đã bao lần chúng ta bị phỉnh gạt?

Đã đến lúc hải ngoại chúng ta nên đầu tư thì giờ và trí tuệ vào những việc hữu ích và cụ thể hơn. Đã đến lúc các đảng phái chính trị nhìn lại và lợi dụng sự chú ý của dư luận quốc tế trong mùa tiền đại hội để đưa ra những đòi hỏi căn bản có khả năng chuyển đổi chế độ.

Cái nguyên nhân làm cho Việt Nam mất sức sống, nước nhà không phát triển được và dân tộc mất khả năng tự vệ chính là chế độ chính trị, chứ không phải ở nơi đảng viên nào sẽ lãnh đạo đảng và ở nội dung của bản báo cáo chính trị hoạch định đường lối có tính màu mè huê dạng cho 5 năm sắp tới. Tựu trung chỉ nhắm mục đích củng cố quyền hành của đảng qua sự bảo vệ quyền lợi của các đảng viên.

Những đòi hỏi của chúng ta cần có tính thực tế, không có tính mị dân và mang tính chất một chương trình đấu tranh lâu dài, không lệ thuộc thời gian tính, và không gạt bỏ đảng cộng sản Việt Nam ra ngoài sinh hoạt chính trị quốc gia.Thí dụ:

(1) Hãy hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp
(2) Hãy cho phép một tờ báo tư nhân
(3) Hãy tổ chức bầu cử tự do
(4) Hãy tách quân đội và mọi lực lượng vũ trang ra khỏi đảng.

Chúng ta từng đòi hỏi những điều căn bản trên, và chúng ta cần đòi nữa, đòi hỏi mãi để xoáy vào nhân dân trong nước, xoáy vào dư luận quốc tế rằng tại Việt Nam hôm nay dưới chế độ độc tài cộng sản không có đảng chính trị nào được tồn tại ngoài đảng cộng sản Việt Nam; không có cơ quan ngôn luận nào nằm ngoài sự kiểm soát của đảng; các cuộc bầu cử từ các hội đồng nhân dân địa phương đến quốc hội đều là những màn dối trá chính trị của đảng cộng sản Việt Nam để đưa đảng viên ra nắm hết các cơ quan đại diện dân; và đảng dùng quân đội và công an để đàn áp mọi tiếng nói đối lập. Những gì đảng cộng sản nói và làm trong thời gian chuẩn bị đại hội chỉ là những phương án có tính huê dạng để lừa bịp dư luận quốc tế, phỉnh gạt nhân dân.

Đường chúng ta đi là hãy cùng một hướng, và bằng những sách lược cụ thể, thực tế, ôn hoà không đe dọa một ai từng bước qua thời gian dồn áp lực đẩy mở cánh cửa dân chủ.

Trần Bình Nam

Chủ trương: Viet nam ngày nay !

http://vn.360plus.yahoo.com/jw!uOuNGsqQHxnYiEiTtQBheVcbwQI-
Chủ trương: Viet nam ngày nay




Việt Nam ngày nay :



DÂN CHỦ trước

hay

ĐỘC LẬP - TỰ DO trước



I.- Thực thể.

1.- Quan hệ giữa CSVN và CS Trung Quốc (CSTQ) : Đây là sự lệ thuộc của Đảng CSVN (valet de pied) và nhà nuớc VN là tay sai của Mafia CSTQ. Đó là con đuờng “lưu xú vạn niên”.

Đã quá nhiều bài của trí thức, khoa bảng, báo chí, tôn giáo vv…. đã lên tiếng về thực tế :

a.- CSTQ lấn chiếm : kinh tế - an ninh – chính trị - vv….

b.- CSTQ lấn chiếm : lãnh thổ - đất đai – cơ sở sản xuất – tài sản….

c.- CSTQ lấn chiếm : nội bộ Đảng và Nhà Nuớc ; lũng đoạn cơ cấu tổ chức từ trung uơng đến địa phuong.

d.- CSTQ lấn chiếm : chuyển người ào ạt không ngừng qua VN.

………….

2.- Cuộc đấu tranh chính trị của những nguời việt yêu nuớc đã nêu lên : nào là tàn bạo, nào là khai thác dân, nào là HCM gian manh , nào là bán nuớc, nào là thiếu Tự do Dân chủ, vv ….. kéo dài qua gần nữa thế kỷ thì “lão nhân sẽ tài tận” …

Tất cả công việc này đều có cái hay, cái đáng làm, cái đáng khen nhưng đến lúc chúng ta phải nhìn thêm vào thực thể về Thủ đoạn Mafia CS Trung Quốc thi hành qua CSVN :

Thủ đoạn Chính sách “buôn ra” và “bóp vào” áp dụng về mọi mặt : chính trị - an ninh – thông tin - kinh tế - tài chính – xã hội…..

a.- Điển hình về chính trị (1) : “buôn ra” có nghĩa để các phe nhóm chính trị đuợc phép hoạt động theo đúng luật pháp (đa nguyên đa đảng…) : nào tuyên ngôn (8406….), nào báo chí (tự do ngôn luận…), nào đảng phái (dảng dân chủ này, dân chủ nọ ra đời) …… các lãnh tụ, các cột trụ, các chuyên gia, các trí thức… từ từ lộ diện để hoạt động (*).

(1) “buôn ra” : xóa bỏ hận thù – hoà hợp hòa giải…….

“bóp vào” : Phát triển xâu đậm hận thù qua lừa bịp - Diệt dịch kín đáo trong ôn hòa. Điển hình : Kín đáo hành hạ tra tấn (hận thù) nếu chết thì ỉm đi (kín đáo), nếu sắp chết và có tai tiếng như LM Lý thì ầm ộ (xóa bỏ hận thù) đưa vào nhà thuơng (ôn hòa) nhưng đâu có tha. (la parfaite subtilité dans la cruauté)

Khi kế hoặch “buôn ra” đạt chi tiểu thì chiến dịch “bóp vào” sẽ đuợc “thi hành nghiêm chỉnh” với các “con rắn đã ra khỏi hang” (*) : qua vụ 8406 bao kẻ chí tình vì nuớc với dân đã bị diệt - điển hình là Ô. Hoàng minh Chính với bao kẻ khác… Tuớng tá, sỹ quan cũng đã bị thanh trừng nặng nề.

(*) CSVN xem các địch thủ là rắn dộc phải diệt hết.

b.- Kính tế : “buôn ra” cho làm ăn, ruộng đất, nhà của…..tiền của vv …. Khi miếng mồi đã thành béo bở thì chiến dịch “bóp vào” lại đuợc “thi hành nghiêm chỉnh”. Điển hình sau 1975 miền Nam bị cuớp bóc toàn diện, kế hoặch “buôn ra” sau đó là để dân chúng mở mang vùng kinh tế mới, bắt đầu sản xuất có kết quả khả quan…. Thì chiến dịch “bóp vào” đuợc thi hành : nào đổi tiền, nào tịch thu, nào chiếm đất đai ……..

Đến nay Thủ đoạn Chính sách “buôn ra” và “bóp vào” vẫn áp áp dụng… khôn khéo hơn, che đậy bằng nhiều mỹ từ rất hay : bao kẻ việt kiều và nguời Việt trong nuớc đã là nạn nhân !!.

c.- “Tự do” Tôn giáo : Thủ đoạn này đang vào giai đoạn “bóp vào”, nào TT Thích Quảng Độ, nào LM Nguyễn văn Lý, nào vụ Thái Hà, nào vụ Bát Nhã Lâm Đồng…... mà mọi nguời đều biết rõ.

d.- “Tự do” Ngôn luận : Chiến dịch “bóp vào” đang đuợc thi hành nghiêm chỉnh với những điển hình như truờng hợp Lê thị Công Nhân , Trần Khải Thanh Thủy, Điếu Cầy, …… ký gỉa của “Tuổi trẻ” vv… kẻ chống tham nhũng vào tù, tham nhũng lại trở thành trong trắng hơn tuyết mới rơi.

II. - Đúc Kết.

Mafia CSTQ còn ngồi trên đầu Đảng CSVN, khống chế nhà nuớc VN - Đây là con đuờng “lưu xú vạn niên” - thì hai chữ Dân Chủ chỉ là giấc mơ xây dựng lâu đài trên cung trăng.

Chính CSTQ đã, đang chỉ thị CSVN nuôi duỡng, bồi duỡng giấc mơ này để họ có thì giờ gặm dần đất nuớc VN, từ từ diệt vong dân Việt. Với giấc “mơ ngũ” này các nguời Việt yêu nuớc trong và ngoài nuớc ngấm ngầm bị huỷ diệt, đuợc kích động để chống đối với nhau vì 02 chữ Dân Chủ, đuợc chụp mũ vì 02 chữ Cộng Sản, để mọi sự chống CSTQ trở thành mơ hồ, hoang mang, để rồi với thời gian “lão nhân tài tận” (1) …… cuối cùng mọi sự đều thu về 02 chữ Dân Chủ do chính CSTQ đã tạo ra cái bánh vẽ, cái giớc mơ không tuởng……

(1) Chữ “ tài” sẽ cạn dần với tuổi quá cao.

Chính Nguyễn Minh Triết đã nói hớ ra : “ Bỏ điều 04 Hiến pháp là tự sát” (1) nghĩa là ai chủ truơng Dân Chủ thật sự trong Đảng CSVN sẽ bị Mafia CSTQ làm thịt ngay kể cả gia đình họ …một cách trực tiếp hoặc gián tiếp (một số đảng viên CSVN tay sai nếu không nghiêm chỉnh thi hành thì chính bản thân họ, gia đình họ sẽ là nạn nhân).

(1) “Đánh đấm bằng võ mồm” thì chả chết ai.

Cũng vì 02 chữ Dân Chủ Nguời Việt chúng ta sa vào bẩy : tranh đấu lẫn nhau, hủy diệt lẫn nhau, chia rẽ, ghen ghét lẫn nhau….trong chuơng trình bành truớng “hoà bình - huởng lợi – an toàn” của Mafia CSTQ. Nguời Viêt trong và ngoài nuớc đóng góp cho VNCS không biết là đang gián tiếp đóng góp cho sự bành truơng “ôn hòa” của Mafia CSTQ ; bọn này đang tuyền truyền ở VN : nào thế giới đại đồng, nào đâu còn biên giới ….. tự do buôn bán, tự do đi lại một chiều từ Trung Cộng qua VN….vv…..

Tất cả nguời Việt yêu nuớc phải mở mắt ra, phải tỉnh dậy, phải ra khỏi giớc mơ “lâu đài Dân Chủ” mà đừng quên Mafia CSTQ toàn quyền đang ngồi trên đầu CSVN và Nhà nuớc, đang nắm vận mệnh VN, đang xâm chiếm VN về mọi mặt. Có khác chi chúng ta mơ “lâu đài Dân Chủ” vào thời VN đang là thuộc đia, khi đâu dã có Độc lập Tự do.

Thủ đoạn Chính sách “buôn ra” và “bóp vào” của CSVN đang triệt để thi hành.

Cái mộng “lâu đài Dân Chủ” đâu còn nữa ở Mãn Thanh, Nội Mông, Tây Tạng… thay vào là đàn áp dẫm máu, bóc lột dã man…

III .- Giải pháp.

Theo lịch sử nhân loại chưa có 01 truờng hợp duy nhất nào đã xẩy ra : một nuớc không có độc lập tự do (1) mà lại có thể xây dựng đuợc thể chế “lâu đài Dân Chủ”. Thực thể đã quá rõ, chúng ta nên đem cái “vọng ngã” xuống để cùng nhìn về quê huơng đất nuớc, cùng nhận định rõ ràng hiện nay nguy cơ thật sự là Mafia CSTQ đang ngự trị trên CSVN và một số đảng viên đang làm thái thú để bóc lột và khai thác dân Việt.

(1) Nước này chưa có thực thể “Quốc gia” (Nation), chưa có “chủ quyền” (Souverainetés nationale et territoriale).

1.- Độc lập tự do của VN.

Thực thể Nước VN đâu đã có Độc lập Tự Do. Đảng CSVN đâu có Độc lập Tự Do với Mafia CSTQ. Vậy Nhà Nuớc thuộc quyền thống trị của Đảng đâu có Độc lập Tự Do ….. Độc lập và tự do của VN không phải một thực thể nên mộng Dân Chủ chỉ là giấc mơ không thực tế.

2.- Độc lập Tự Do của Đảng CSVN.

Nếu tất cả nguời Việt dù bất đồng chính kiến, không cùng đảng phái, không cùng quyền lợi, không cùng chính tuyến…. mà vì tổ quốc lâm nguy… nêu lên phong trào quần chúng “kẻ thù chính cấp thời là Mafia CSTQ” để thúc đẩy Đảng CSVN tẩy trừ các đảng viên “đầy tớ”, “nằm vùng bán nuớc” cho Mafia CSTQ……thì bọn này sẽ phải ra đi…… để Đảng CSVN có thật sự trách nhiệm trong v/đ quản lý đất nuớc và dành lại Độc lập Tự Do cho chính bản thân họ và cho VN.

3.- Độc lập Tự Do của Nhà Nuớc VN.

Nếu Đảng CSVN là thật sự tay sai, là con cờ, là tôi đòi của ngoại lai thì Nhà Nuớc cũng chỉ là “thái thú” đi hút máu mủ dân để dâng lên cho kẻ ngồi trên đầu ….. thì dân chỉ là nạn nhân :

Chuyện nhân quyền, dân quyền, dân chủ, tự do……đều là hảo huyền, là mật đuờng để che dấu độc tố, nọc rắn độc “xâm lăng Trung Cộng” ..… cũng là thuốc “ngũ mơ” mà CSVN đang dùng và một số nguời chống cộng cũng dùng và đang phổ biến trong và ngoài nuớc.

4.- Tất cả nguời Việt phải khẳng định bất khả kháng :

VN không phải chư hầu của ai cả ; không khom lưng, không cúi đấu, không quỳ gối với bất kỳ một nuớc nào cả.

Thức tế cả thế giới đều cần một VN thật sư Độc lập Tự Do để giữa quân bằng, tránh xáo trộn trong vùng Đông Nam Á : đây là nút chận (goulot d’étranglement) về bành truớng CSTQ. Xin xem bản đồ Biển đông của TC đã làm lo ngại trực tiếp các nuớc : Nga - Đại Hàn - Nhật - Ấn độ - Mỹ - Âu Châu – Á Châu …vv.

5.- Chúng ta không thể mơ tuởng về quá khứ :

Một danh tài “chevalier blanc” do ngoại bang đưa về để biến “lâu đài Dân Chủ” thành sự thật. Chuyện quá khứ : Mỹ, Hồng Y - Tổng Giám Mục Spellman và Ngô Đình Diệm.

6.- Trung lập.

Cái nghĩa chính không thể hiểu sai của Trung lập : Độc lập Tự Do của Đảng CSVN là Độc lập Tự Do của Chính Phủ là Độc lập Tự Do cho Đất Nuớc là đi đến Độc lập Tự Do của toàn dân Việt là sẽ đi đến nền Dân Chủ đa đảng và đa nguyên. Trung lập là con đuờng” lưu danh thiên cổ”, là chấm dứt đại nạn xâm luợc VN của Mafia CSTQ :

*** CSVN không lệ thuộc, không làm tôi tớ đối với Mafia CSTQ, phải thật sự độc lập tự do.

*** Quân đội phải có nhiệm vụ bảo vệ Tổ Quốc và Nhân Dân. Nếu quân đội chỉ bảo vệ một phe nhóm buôn dân bán nuớc thì họ sẽ trở thành phản quốc, phản dân hay sao ? ! Quân đội phải độc lập tự do truớc nhiệm vụ tổ quốc.

*** Nhà nuớc VN, độc lập tự do, thực sự trị dân trong nhiệm vụ xây dựng đất nuớc, tôn trọng và phát triển : nhân quyến, dân quyền, dân chủ, tự do………….

*** Dân đuợc thật sự độc lập tự do sinh sống, làm ăn, phát triển… Dân đuợc tham gia vào đời sống chính trị qua các cuộc đầu phiếu tự do…….. qua nền dân chủ phù hợp với văn hóa, văn hiến của truyền thống dân tộc VN.

*** Trung Lập của Thụy Sỹ, Thụy Điển, Áo Quốc …. là Độc lập Tự do nhưng chỉ là những bài học không thể rập nguyên khuôn khổ để áp dụng cho VN. (Chúng tôi đã giải thích rõ ràng qua bài : Trung Lập Việt Nam)

*** Chỉ những ai còn đề cao cái “vọng ngã” truớc “Thực Thể”, còn “vô minh” truớc quyền lực của “Độc Lập” (1), còn chưa chịu hiểu sức mạnh vô biên của “Tự Do” (2) mới tiếp tục xuyên tạc cái chính nghĩa của Trung Lập.

(1) Le pouvoir de l’Indépendance

(2) La puissance de la Liberté

TRUNG LẬP là Độc lập Tự Do toàn diện đất nuớc phải đuợc giải quyết cấp thời truớc vấn đề DÂN CHỦ vì Việt Nam đang bị lệ thuộc trực tiếp với Mafia Cộng Sản Trung Quốc. (*)

(*) Chính sách gồm 03 giai đoạn đuợc tuần tự thi hành (par ordre chronologique) với 04 ngôi sao nhỏ trên cờ Trung Cộng :

1.- Việt Nam là thuộc địa (Colonie) : Đảng CSVN và Nhà nuớc là thuộc hạ (thái thú).

2.- Tây Tạng và Nội Mông : đất đai thôn tính (Annexion territoriale). Dân trở thành dân tiểu số (Ethnie minoritaire).

3.- Mãn thanh : đồng hóa và diệt vong. Dân trở thành Hán (Assimilation totale et Disparition de l’Identité nationale).

Paris tháng 01 năm 2010



Trinh Khai